thiên đỉnh

Danh từ

Định nghĩa

1
Danh từ

Nghĩa 1: thiên đỉnh (Danh từ)

Điểm tưởng tượng nơi giao nhau giữa đường thẳng đứng qua vị trí người quan sát và vòm trời.

Ví dụ (3)
  • 1."Lúc mặt trời đi qua thiên đỉnh."
  • 2."Chúng ta có thể quan sát các vì sao trên thiên đỉnh vào ban đêm."
  • 3."Thiên đỉnh là nơi mà các lập phương hội tụ khi nhìn từ dưới đất."

Lưu ý khi sử dụng "thiên đỉnh"

Lưu ý về danh từ

"thiên đỉnh" là danh từ, chỉ người, vật, sự việc hay khái niệm. Có thể kết hợp với các từ chỉ số lượng như "một", "những", "các" hoặc đơn vị tính từ.

Câu hỏi thường gặp về "thiên đỉnh"

thiên đỉnh là danh từ trong tiếng Việt. Điểm tưởng tượng nơi giao nhau giữa đường thẳng đứng qua vị trí người quan sát và vòm trời. Ví dụ: "Lúc mặt trời đi qua thiên đỉnh."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này