bổng

Tính từ

Định nghĩa

1
Tính từ

Nghĩa 1: bổng (Tính từ)

Chỉ vị trí cao vút trong không gian.

Ví dụ (3)
  • 1."Nhấc bổng lên."
  • 2.""Lão chỉ đá phốc cho một cái thì bổng cả thúng lẫn người lên nóc nhà!""
  • 3."Chiếc diều bay bổng trên bầu trời xanh."

Lưu ý khi sử dụng "bổng"

Lưu ý về tính từ

"bổng" là tính từ, dùng để miêu tả đặc điểm của danh từ. Có thể kết hợp với các từ bổ sung mức độ như "rất", "hơi", "quá", "lắm".

Câu hỏi thường gặp về "bổng"

bổng là tính từ trong tiếng Việt. Chỉ vị trí cao vút trong không gian. Ví dụ: "Nhấc bổng lên."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này