bần cùng

Tính từ

Định nghĩa

1
Tính từ

Nghĩa 1: bần cùng (Tính từ)

(Khẩu ngữ) dùng để chỉ tình huống cùng cực, không còn sự lựa chọn nào khác.

Ví dụ (4)
  • 1."Bần cùng lắm tôi mới phải nhờ đến anh."
  • 2."Đó cũng chỉ là chuyện bần cùng!"
  • 3."Mẹ tôi đã bần cùng phải bán đi chiếc nhẫn cưới."
  • 4."Chỉ trong lúc bần cùng, tôi mới quyết định xin giúp đỡ từ bạn bè."

Lưu ý khi sử dụng "bần cùng"

Lưu ý về tính từ

"bần cùng" là tính từ, dùng để miêu tả đặc điểm của danh từ. Có thể kết hợp với các từ bổ sung mức độ như "rất", "hơi", "quá", "lắm".

Câu hỏi thường gặp về "bần cùng"

bần cùng là tính từ trong tiếng Việt. (Khẩu ngữ) dùng để chỉ tình huống cùng cực, không còn sự lựa chọn nào khác. Ví dụ: "Bần cùng lắm tôi mới phải nhờ đến anh."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này