bài trung

Danh từ

Định nghĩa

1
Danh từ

Nghĩa 1: bài trung (Danh từ)

Quy tắc cơ bản của logic hình thức, theo đó trong cùng một thời điểm và điều kiện, nếu có hai phán đoán mâu thuẫn về cùng một đối tượng thì ít nhất một trong hai phán đoán phải đúng; cả hai không thể đều sai và không có trường hợp trung gian.

Ví dụ (2)
  • 1."Theo bài trung, nếu A là đúng thì B không thể cũng đúng."
  • 2."Trong ví dụ này, bài trung giúp xác định rằng chỉ có một kết quả đúng giữa hai tuyên bố đối lập."

Lưu ý khi sử dụng "bài trung"

Lưu ý về danh từ

"bài trung" là danh từ, chỉ người, vật, sự việc hay khái niệm. Có thể kết hợp với các từ chỉ số lượng như "một", "những", "các" hoặc đơn vị tính từ.

Câu hỏi thường gặp về "bài trung"

bài trung là danh từ trong tiếng Việt. Quy tắc cơ bản của logic hình thức, theo đó trong cùng một thời điểm và điều kiện, nếu có hai phán đoán mâu thuẫn về cùng một đối tượng thì ít nhất một trong hai phán đoán phải đúng; cả hai không thể đều sai và không có trường hợp trung gian. Ví dụ: "Theo bài trung, nếu A là đúng thì B không thể cũng đúng."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này