phận đẹp duyên ưa

Danh từTính từ

Định nghĩa

1
Danh từ

Nghĩa 1: phận đẹp duyên ưa (Danh từ)

Tình trạng hoặc số phận của một người phụ nữ có vẻ đẹp thu hút và sự duyên dáng trong cách cư xử.

Ví dụ (3)
  • 1."Cô ấy sinh ra đã mang phận đẹp duyên ưa, nên dễ dàng thu hút sự chú ý của mọi người."
  • 2."Nhiều người nói rằng phận đẹp duyên ưa giúp cô ấy có nhiều cơ hội trong công việc."
  • 3."Trong xã hội hiện nay, phận đẹp duyên ưa vẫn là tiêu chí quan trọng trong nhiều lĩnh vực."
2
Tính từ

Nghĩa 2: phận đẹp duyên ưa (Tính từ)

Miêu tả vẻ đẹp và sự quyến rũ, thu hút của một người, thường là phụ nữ.

Ví dụ (3)
  • 1."Người phụ nữ đó thật phận đẹp duyên ưa, ai cũng phải ngước nhìn khi cô bước qua."
  • 2."Vẻ đẹp tự nhiên và phong cách của cô thực sự đem lại phận đẹp duyên ưa cho cô."
  • 3."Tôi nghĩ phận đẹp duyên ưa không chỉ nằm ở ngoại hình mà còn ở tâm hồn mỗi người."

Lưu ý khi sử dụng "phận đẹp duyên ưa"

Lưu ý về tính từ

"phận đẹp duyên ưa" là tính từ, dùng để miêu tả đặc điểm của danh từ. Có thể kết hợp với các từ bổ sung mức độ như "rất", "hơi", "quá", "lắm".

Lưu ý về danh từ

"phận đẹp duyên ưa" là danh từ, chỉ người, vật, sự việc hay khái niệm. Có thể kết hợp với các từ chỉ số lượng như "một", "những", "các" hoặc đơn vị tính từ.

Đa nghĩa

Từ "phận đẹp duyên ưa" có 2 nghĩa khác nhau. Hãy xem kỹ từng nghĩa để chọn đúng ngữ cảnh sử dụng.

Câu hỏi thường gặp về "phận đẹp duyên ưa"

phận đẹp duyên ưa là danh từ, tính từ trong tiếng Việt. Tình trạng hoặc số phận của một người phụ nữ có vẻ đẹp thu hút và sự duyên dáng trong cách cư xử. Ví dụ: "Cô ấy sinh ra đã mang phận đẹp duyên ưa, nên dễ dàng thu hút sự chú ý của mọi người."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này