đơn côi

Tính từ

Định nghĩa

1
Tính từ

Nghĩa 1: đơn côi (Tính từ)

Chỉ tình trạng chỉ có một mình, không có ai để nương tựa hoặc bầu bạn.

Ví dụ (3)
  • 1."Chú bé đơn côi."
  • 2."Cô ấy sống một cuộc đời đơn côi."
  • 3."Tâm trạng của tôi thật đơn côi khi không có bạn bè bên cạnh."

Lưu ý khi sử dụng "đơn côi"

Lưu ý về tính từ

"đơn côi" là tính từ, dùng để miêu tả đặc điểm của danh từ. Có thể kết hợp với các từ bổ sung mức độ như "rất", "hơi", "quá", "lắm".

Câu hỏi thường gặp về "đơn côi"

đơn côi là tính từ trong tiếng Việt. Chỉ tình trạng chỉ có một mình, không có ai để nương tựa hoặc bầu bạn. Ví dụ: "Chú bé đơn côi."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này