trạng

Danh từ

Định nghĩa

1
Danh từ

Nghĩa 1: trạng (Danh từ)

(Khẩu ngữ) nhân vật có tài năng đặc biệt trong các câu chuyện dân gian; cũng dùng để chỉ người có khả năng vượt trội trong một lĩnh vực nào đó (thường mang tính vui vẻ, hài hước).

Ví dụ (4)
  • 1."Trạng thơ"
  • 2."Phán như trạng"
  • 3."Anh ấy là trạng cờ tướng trong làng."
  • 4."Cô ấy được gọi là trạng robots vì khả năng sáng tạo tuyệt vời."

Lưu ý khi sử dụng "trạng"

Lưu ý về danh từ

"trạng" là danh từ, chỉ người, vật, sự việc hay khái niệm. Có thể kết hợp với các từ chỉ số lượng như "một", "những", "các" hoặc đơn vị tính từ.

Câu hỏi thường gặp về "trạng"

trạng là danh từ trong tiếng Việt. (Khẩu ngữ) nhân vật có tài năng đặc biệt trong các câu chuyện dân gian; cũng dùng để chỉ người có khả năng vượt trội trong một lĩnh vực nào đó (thường mang tính vui vẻ, hài hước). Ví dụ: "Trạng thơ"

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này