độc âm

Tính từ

Định nghĩa

1
Tính từ

Nghĩa 1: độc âm (Tính từ)

Từ cổ, chỉ âm thanh không có âm giai hay đa âm.

Ví dụ (2)
  • 1."Nhạc cụ này phát ra âm thanh độc âm rất đặc trưng."
  • 2."Trong ngữ âm học, âm độc âm thường được nghiên cứu để hiểu rõ hơn về phát âm."

Lưu ý khi sử dụng "độc âm"

Lưu ý về tính từ

"độc âm" là tính từ, dùng để miêu tả đặc điểm của danh từ. Có thể kết hợp với các từ bổ sung mức độ như "rất", "hơi", "quá", "lắm".

Câu hỏi thường gặp về "độc âm"

độc âm là tính từ trong tiếng Việt. Từ cổ, chỉ âm thanh không có âm giai hay đa âm. Ví dụ: "Nhạc cụ này phát ra âm thanh độc âm rất đặc trưng."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này