trắng phếch

Tính từ

Định nghĩa

1
Tính từ

Nghĩa 1: trắng phếch (Tính từ)

Màu sắc trắng đục, nhợt nhạt, không đồng đều, trông không hấp dẫn.

Ví dụ (3)
  • 1."Tường vôi trắng phếch."
  • 2."Chiếc áo này sau khi giặt nhiều lần đã biến thành màu trắng phếch."
  • 3."Khuôn mặt của cô ấy trông trắng phếch do thiếu sức sống."

Lưu ý khi sử dụng "trắng phếch"

Lưu ý về tính từ

"trắng phếch" là tính từ, dùng để miêu tả đặc điểm của danh từ. Có thể kết hợp với các từ bổ sung mức độ như "rất", "hơi", "quá", "lắm".

Câu hỏi thường gặp về "trắng phếch"

trắng phếch là tính từ trong tiếng Việt. Màu sắc trắng đục, nhợt nhạt, không đồng đều, trông không hấp dẫn. Ví dụ: "Tường vôi trắng phếch."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này