bốc trời

Động từ

Định nghĩa

1
Động từ

Nghĩa 1: bốc trời (Động từ)

Hành động lấy, nhấc, hoặc di chuyển một vật gì đó lên cao, thường là nhằm mục đích gây ấn tượng hoặc thể hiện sức mạnh.

Ví dụ (2)
  • 1."Cậu ấy bốc trời một cách dễ dàng khi chơi thể thao."
  • 2."Chúng tôi đã thấy anh ấy bốc trời một tảng đá lớn trong buổi tập thể hình."

Lưu ý khi sử dụng "bốc trời"

Lưu ý về động từ

"bốc trời" là động từ, chỉ hành động hoặc trạng thái. Động từ trong tiếng Việt không biến đổi theo ngôi hay thì. Dùng các từ như "đã", "đang", "sẽ" để chỉ thời gian.

Câu hỏi thường gặp về "bốc trời"

bốc trời là động từ trong tiếng Việt. Hành động lấy, nhấc, hoặc di chuyển một vật gì đó lên cao, thường là nhằm mục đích gây ấn tượng hoặc thể hiện sức mạnh. Ví dụ: "Cậu ấy bốc trời một cách dễ dàng khi chơi thể thao."

Từ liên quan

Từ nổi bật

Chia sẻ từ này