Khôn nhà dại chợ.
Ý nghĩa
Thành ngữ chỉ những người khi ở nhà, đối mặt với người thân quen thì cư xử tinh ranh, khôn ngoan; nhưng khi bước ra ngoài xã hội, người đó lại xư xử vụng về, dại dột, bị kẻ khác lừa.
Thành ngữ chỉ những người khi ở nhà, đối mặt với người thân quen thì cư xử tinh ranh, khôn ngoan; nhưng khi bước ra ngoài xã hội, người đó lại xư xử vụng về, dại dột, bị kẻ khác lừa.
Đây là bài học được ông cha ta đúc kết: khi đi ra khỏi nhà để làm việc gì, ta nên hỏi người già, vì họ có rất nhiều kinh nghiệm quý báu; còn khi về nhà, muốn biết những chuyện khi ta vắng nhà, ta nên hỏi trẻ con, vì chúng hồn nhiên, ngây thơ và luôn kể đúng sự thật.
Thành ngữ chỉ những người hiểu biết ít do điều kiện tiếp xúc hạn chế, hoặc chỉ những người có tầm nhìn hạn hẹp, kém hiểu biết nhưng lại tự cao tự đại, luôn cho mình giỏi hơn người khác
Thành ngữ ám chỉ những người học ít, nhưng lại suy ngẫm, hiểu biết được nhiều điều hay. Từ đó, tác giả dân gian nhắc nhở mọi người cần biết suy nghĩ rộng, từ một kiến thức có thể suy luận ra nhiều kiến thức khác nhau
Thành ngữ ám chỉ việc những cặp đôi khi yêu xa thì thường sinh ra tâm lí đa nghi, giận hờn vô cớ, dẫn đến tình tan vỡ.
Thành ngữ chê bai những kẻ hời hợt, thiếu sự tính toán, suy nghĩ, chỉ nghĩ về cái lợi trước mắt mà không suy nghĩ đến lợi ích lâu dài, bền vững.
Thành ngữ dùng để chỉ những người bội bạc, quên đi công ơn của người đã giúp đỡ mình lúc khó khăn ngay khi họ vừa đạt được mục đích hoặc trở nên sung túc.